Tiêu Tai Diên Thọ Dược Sư Phật

Tu hành cần phải đặt mục tiêu để hướng tới. Nếu chúng ta đặt mục tiêu quá cao thì sẽ không đến được. Đức Phật đặt mục tiêu trong tầm tay nên Ngài tiến đến được.

Tôi luôn đặt mục tiêu phấn đấu trên bước đường tu hành và tôi nhìn lên  Phật quan âm thấy các Ngài cũng đặt mục tiêu, nhưng không phải một ngày, một đời, mà phải trải qua nhiều kiếp thì cũng làm được. Vì vậy, các Ngài là Phật đã thành, chúng ta là Phật sẽ thành. Chúng ta chọn một vị Phật để làm mục tiêu phấn đấu đi tới, cũng tới được. Nếu chọn Phật Dược Sư làm mục tiêu phấn đấu đi tới thì chúng ta bắt đầu tìm hiểu hành trạng là việc làm của Ngài. Hoặc chọn Phật Thích Ca là đối tượng gần chúng ta hơn, Ngài ở ngay Ta-bà và cũng là biểu tượng mà chúng ta tôn thờ kính trọng.
 

 Phật Dược Sư.

Tôi tụng kinh Dược Sư thấy chư Phật mười phương khen ngợi Phật A Di Đà và cũng khen ngợi Phật Thích Ca. Phật mười phương khen Phật Di Đà khéo tạo phương tiện cho người tu hành, như có tiếng suối reo, chim hót, v.v… tất cả đều niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, không làm ác. Phật Thích Ca nói thọ mạng ở thế giới Cực lạc dài lâu, có trước Phật Thích Ca mười kiếp và hiện vẫn tồn tại và còn tồn tại lâu nữa.

Ngược lại, Phật Di Đà cũng khen Phật Thích Ca ở thế giới ngũ trược mà thành Vô thượng Chánh đẳng giác và Ngài cũng khéo dùng phương tiện dìu dắt chúng sanh ra khỏi Nhà lửa tam giới. Chư Phật mười phương thường tùy hỷ, khen nhau để sách tấn nhau. Chúng ta theo dấu chân Phật cũng phải tập như vậy, ai có hạnh tốt, chúng ta đều tùy hỷ, khen ngợi, còn ganh tỵ nói xấu nhau là ác ma. Dưới mắt tôi, không có người xấu. Trước mặt tôi, quý thầy này đi xuất gia tu hành được là điều tốt và các Phật tử ngày Chủ nhật không đi chơi mà về đây tu học là điều tốt.

Xem thêm : Tượng Phật Quan âm lớn nhất Việt Nam

Muốn đi con đường tốt thì phải thấy việc tốt của người và khen điều tốt; đừng thấy xấu, vì đem cái xấu vô lòng là mình xấu rồi và chê bai người thì sẽ bị chê lại. Theo kinh nghiệm, tôi thấy người hay chê thường sẽ làm những gì như họ đã chê. Thấy tốt để chúng ta tùy hỷ và trong đời, chúng ta thấy tốt nhiều là chúng ta kết duyên được với Phật, Bồ-tát, thì sẽ không thấy nhân gian và ta ra khỏi Nhà lửa, nên người thấy ta, họ cũng thoát khỏi tham lam ích kỷ và cũng theo ta ra khỏi Nhà lửa. Còn ta không ưa họ thì họ cũng khó chịu với ta, là biến thành Nhà lửa tam giới.

Phật Thích Ca cho biết Đức Dược Sư đặt mục tiêu phấn đấu thủ tiêu tất cả tai họa của chúng sanh và thành tựu mục tiêu đó, nên Ngài thành Phật Dược Sư, chính cái tên của Ngài đã thể hiện mục tiêu đó. Chư Phật đều do hạnh mà thành danh. Cũng như Phật Thích Ca nghĩa là vạn năng, đó là mục tiêu phấn đấu của Ngài như vậy, việc nào Ngài cũng làm được, người theo hay người chống Ngài đều độ được, điều gì Ngài cũng biết nên có tôn danh như vậy. Hay Phật Nhật Nguyệt Đăng Minh đặt mục tiêu có ánh sáng như mặt trời, mặt trăng và ngọn đèn. Mặt trời và mặt trăng là ánh sáng phổ biến, tức là chân lý; nhưng mặt trời mặt trăng không chiếu vô đường hầm sanh tử được, nên phải nhờ ánh sáng của ngọn đèn rọi soi. Phật phát tâm tu và bừng sáng chân lý, ví như mặt trời và từ ánh mặt trời chiếu qua hành tinh khác để hành tinh đó phát ánh sáng thành mặt trăng có ánh sáng mát dịu hơn, tức là có sự điều tiết.

Nói cách khác, thành Phật, Ngài không đem sự hiểu biết cao tột cho chúng sanh được, vì ánh sáng mặt trời đó mà chiếu vô ta là ta thành tro bụi, nên phải qua hành tinh khác chiếu ngược lại ta để ta không bị nóng bức. Vì vậy, khi Phật đến với chúng ta, Ngài phải hiện ứng thân là thân người giống như ta mới chung sống được và Ngài phải sử dụng ngôn ngữ của loài người để truyền bá giáo pháp, ví như ngọn đèn.